phim sex xvideos chồng già hết thời vợ ngoại tình với mỹ đen cặc bự

Tags:
Phim liên quan

Tối mùa đông trời như lạnh hơn,lắc cắc có vài hạt mưa. Nghĩ đến chị, nghĩ đến chị đang vui bên người ta tôi lại càng thêm buồn, những hạt mưa mang cái giá lạnh đầu mùa ấy như đang gieo rắc trong lòng tôi. Giận chị quá, nhớ chị nữa. Như có điều gì đó còn day dứt, ngoái cổ lại tôi nhìn vào phòng chị….cửa vẫn đóng chặt, im bặt. một cảm giác nghẹn đắng lại trào lên trong tôi. P ơi! có phải giờ chị đang ấm áp bên người đàn ông kia, còn tôi quay đầu lại lầm lũi bước đi giữa những cơn gió bấc vi vút thổi.

Ba người bây giờ không dám xao lãng, ứng phó thận trọng, Ngọc Dương Tử một đối ba, đối đầu với ba nhân tài xuất sắc trong chính đạo, không ngờ vẫn vững chải chiếm thượng phong, đạo hạnh thật là thâm trầm. Chỉ là Ngọc Dương Tử tuy lợi hại, nhưng đám môn nhân thủ hạ đạo hạnh lại thua quá xa lão, đối diện với quần đệ tử chính đạo cả về tư chất lẫn pháp bảo đều quá kiệt xuất, tuy nhân số đông hơn, lại đã dần dần rơi vào thế hạ phong.

Bây giờ tôi mới thấy sự dâm đãng của Hà lộ ra thế lên tôi cũng để cho Hà tự làm. Vừa tụt cái quần của tôi xuống thì Hà vuốt chầm chậm lấy cái con cặc rồi đưa thật mạnh vào trong miệng của mình mà mút. Cảm giác đê mê sướng vô cùng. Tôi cũng không ngần ngại mà nhấp thật mạnh con cặc của mình vào bên trong miệng của Hà và nói Mút mạnh lên đi em.. anh thích được mút như vậy lắm… sao mà sướng thế hả trời.. đã quá đi mất thôi.. sướng quá… em mút thật mạnh con cặc của anh nữa đi em anh sướng không thế nào chịu nổi được nữa rồi đây này

phim sex xvideos chồng già hết thời vợ ngoại tình với mỹ đen cặc bự

Nghĩ tới đó nó lập tức ngồi phắt dậy, gấp chăn màn chiếu gối cho gọn gàng rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Buổi sáng ở miền quê thật yên bình và tĩnh lặng. Từng cơn gió mát rượi từ ngoài bờ sông thổi vào thật khoan khoái. Ở đây người ta không phải khoá cửa cẩn thận như ở thành phố, nhà nào nhà nấy cửa mở toang hoác có khi đến tận nửa đêm, và tuyệt nhiên không có chuyện trộm cắp xảy ra.

Chuyến tàu đêm năm ấy mang tôi cùng hàng trăm người khách lạ xuôi về miền nam Sài Gòn, nơi đấy Sân Bay Tân Sơn Nhất sẽ đưa tiễn một chàng trai miền quê hẻo lánh, miền Phan Rang Ninh Thuận, sang trời tây trong khoản khắt không bao lâu. Tàu đã lăn bánh và tiếng còi tàu hú áp đảo mọi tiếng chào tạm biệt… lẫn trong tiếng còi tàu, tôi nghe tiếng nước mắt rơi.

Ra đến nơi tôi mới biết bà ấy mở một quán cà phê, nhưng bên trong thực chất là nuôi Gái. Nhìn cái quán thì lụp xụp, phòng ngoài thì kê tạm bộ bàn ghế ( chắc là để tiếp các thanh niên hay hội những người đàn ông goá vợ ). Đi sâu vào trong là một gian nhà rộng được ngăn ra làm 3 phòng để cho nhân viên ở. Lúc tôi ra thì quán bà chị nuôi tầm 7 đứa. Tất cả đều là người dân tộc, tại sao tôi lại biết bọn nó là người dân tộc? Vì lúc tôi vào quán thấy chúng nó ngồi nói chuyện xì xà xì xồ, mấy năm ở bên Đài có đi học đàng hoàng nên vốn tiếng Trung của tôi không phải ít. Nghe thì không phải tiếng Tàu rồi, tôi cũng hơi đơ thì bà chị mới bảo chúng nó nói tiếng dân tộc đấy, không hiểu được đâu.